12

Tôi như chìm vào một giấc mơ dài dằng dặc.

Khi tỉnh dậy, màn sương mờ trong đầu đã tan biến, rất nhiều câu hỏi đã có câu trả lời.

Tôi nhớ ra rồi…

Tôi nhớ tất cả rồi!

Chính vì vậy, tôi cảm nhận được một nỗi tuyệt vọng ” chết lặng” đến đau đớn.

Thì ra tôi và Lục Vân Khởi thật sự đã đăng ký cùng một trường đại học. Cả hai chúng tôi đều đỗ.

Nhưng vào kỳ nghỉ hè năm đó, Lục Vân Khởi được một nhà tìm kiếm ngôi sao phát hiện, liền chọn tạm dừng việc học để gia nhập giới giải trí.

Tôi vì muốn ủng hộ anh ta mà đã làm việc không kể ngày đêm để kiếm tiền.

Nhưng giới giải trí nào dễ sống vậy?

Anh ta là một tân binh chân ướt chân ráo, không có chỗ dựa, không có tài nguyên, bị người ta chèn ép thì dễ như đè chết một con kiến.

Quãng thời gian bị chèn ép đó vô cùng đau khổ. Nhưng cũng hoàn toàn kích thích ý chí và quyết tâm của Lục Vân Khởi.

Anh ta âm thầm thề rằng, để đạt được thành công, anh ta có thể không từ bất cứ giá nào.

Ngay cả khi nhà đầu tư thẳng thắn nói thích tôi, anh ta cũng không từ chối mà còn đích thân bỏ thuốc vào tôi, đưa tôi lên giường của đối phương.

Đêm trước đó, anh ta đỏ mắt hỏi tôi:

“Hi Hi, vì anh, em thực sự sẵn sàng làm bất cứ điều gì sao?”

Tôi kiên định gật đầu, nói với anh ta:

“Đúng vậy.”

Anh ta ôm tôi, nước mắt từ nóng rực trở nên lạnh lẽo chảy xuống cổ tôi.

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chính Thẩm Vũ Bạch đã kịp thời xuất hiện và cứu tôi.

Anh ta nói rằng tôi rất giống mối tình đầu Lâm Du Mộng của anh ta nên anh ta không thể không chú ý đến tôi.

Tôi đã tin.

Sau đó, tôi hoàn toàn chết tâm với Lục Vân Khởi, chấp nhận ở lại bên Thẩm Vũ Bạch, trở thành thế thân của Lâm Du Mộng.

Có lẽ vì muốn trả ơn, có lẽ vì lâu ngày sinh tình, cũng có lẽ vì không cam tâm chỉ là thế thân.

Dù sao, trong những ngày tháng sau đó, tôi biết rõ Thẩm Vũ Bạch không yêu tôi, nhưng tôi vẫn cố nhẫn nhịn, một lòng làm tốt vai trò Thẩm phu nhân của anh ta.

Cho đến khi Lâm Du Mộng trở về nước, nối lại tình xưa với Thẩm Vũ Bạch.

Cho đến khi anh ta vì cô ta, chọn ly hôn với tôi để liên hôn với cô ta.

Nhưng, dựa vào đâu chứ?

Dựa vào đâu tôi lặng lẽ hy sinh suốt bao năm, cuối cùng vẫn chỉ là một phần trong trò chơi của bọn họ?

Tôi không cam tâm.

Cho nên, bất kể họ ép buộc thế nào, tôi vẫn cố ý kéo dài, không chịu ly hôn.

Lâm Du Mộng đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, trực tiếp thuê người lái xe đâm vào tôi. Còn Thẩm Vũ Bạch, rõ ràng biết chuyện này, nhưng lại chọn cách làm ngơ.

Bởi vì giữa tôi và Lâm Du Mộng, anh ta chọn cô ta.

Thế nên mới có chuyện khi tôi vừa tỉnh lại sau tai nạn, anh ta đưa ra ba mươi triệu để ép tôi ký vào thỏa thuận ly hôn.

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được bật cười tự giễu.

Hai người đàn ông này, thật sự quá giỏi.

Một người là chồng tôi, một người là mối tình đầu của tôi.

Người trước vì sự nghiệp mà bán đứng tôi, người sau vì một người phụ nữ khác mà lợi dụng tôi, vậy mà cả hai còn dám mở miệng nói yêu tôi.

Rốt cuộc họ xem tôi là gì?

Là đồ ngốc sao?

13

“Em nhớ ra hết rồi, đúng không?”

Thẩm Vũ Bạch giọng khàn khàn, nhìn tôi đang nằm trên giường bệnh, buồn bã hỏi.

Tôi nhắm mắt lại, để mặc nước mắt chảy xuống cổ, sau đó quay mặt đi, không nhìn anh ta nữa.

Đúng vậy, tôi đã nhớ ra hết rồi.

Chính vì nhớ ra nên tim tôi mới đau đến mức này, như thể bị người ta xé nát thành từng mảnh rồi ngâm vào nước muối, đau đớn không chịu nổi.

Thì ra Lâm Du Mộng nói đúng, tôi chưa bao giờ được ai kiên định chọn lựa.

Khi yêu Lục Vân Khởi, tôi vì anh ta mà sẵn sàng làm mọi thứ. Nhưng anh ta vì sự nghiệp, không chút do dự chọn hy sinh tôi. Khi yêu Thẩm Vũ Bạch, anh ta cũng làm y như vậy.

Thì ra trong mắt họ, tôi chẳng qua chỉ là một quân cờ, một công cụ. Lúc cần thì cho chút lợi ích, lúc không cần thì vứt thẳng vào thùng rác…

“Hi Hi, đừng phớt lờ anh.”

“Đừng gọi tôi như thế, Thẩm Vũ Bạch, tôi thấy ghê tởm.”

Tôi hiếm khi nói với giọng đầy tức giận như vậy, anh ta có chút sững sờ.

Tôi kiềm chế cơn giận, tiếp tục nói:

“Nếu anh biết tôi đã nhớ ra, thì anh cũng phải biết, dù thế nào tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh.”

“Anh đi đi, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi.”

“Nhưng Hi Hi, anh đã hủy hôn với Lâm Du Mộng rồi. Ngay cả chính anh cũng không nhận ra, người anh yêu thật sự luôn là em. Trong lòng anh, em từ lâu đã không còn là thế thân của cô ấy nữa rồi.”

“Thế thì sao?”

Tôi nhìn anh ta, từng chữ từng câu hỏi lại:

“Anh mặc kệ việc cô ta lái xe đâm tôi, đó là sự thật đúng không?”

“Kể cả lần này, cô ta cũng vì anh hủy hôn mà tức giận, lại một lần nữa lái xe đâm vào tôi.”

“Cho hỏi trong số các người, có ai là người bình thường không?”

“Đừng nói đến chuyện yêu hay không, chỉ riêng việc cố ý gây thương tích đã đủ khiến người ta cạn lời rồi. Các người thật sự nghĩ gây thương tích cho người khác thì không cần ngồi tù sao?”

“Xin lỗi, là lỗi của anh, anh đã không bảo vệ tốt cho em.”

Tôi đưa tay bịt tai lại, không thể nghe thêm bất kỳ lời nào nữa.

Anh ta thở dài, nhượng bộ:

“Em nghỉ ngơi đi. Đợi khi em bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nói chuyện đàng hoàng.”

14

Khi Tần Vũ Vi bước vào, nước mắt trên mặt tôi đã khô, tâm trạng tôi cũng bình ổn hơn nhiều.

Cô ấy nói rằng Lục Vân Khởi vẫn đang chờ bên ngoài, muốn gặp tôi một lần.

Cô ấy còn nói đội ngũ PR của anh ta đã bắt đầu xây dựng hình tượng mới cho anh ta.

Nói anh ta si tình, nói anh ta nhiều năm nay vẫn độc thân vì mãi chờ đợi mối tình đầu. Còn nói anh ta dũng cảm, chân thật.

Dù sao cũng chẳng phải nam minh tinh nào cũng dám mạo hiểm đánh đổi hình tượng, công khai bày tỏ tình yêu như thế.

Nhớ lại những gì anh ta từng làm với tôi, tôi không kìm được mà bật cười.

Đúng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông, là Lục Vân Khởi gọi đến.

Tôi bình tĩnh nói:

“Anh muốn tôi tha thứ, muốn tôi quay lại bên anh đúng không? Được thôi, không vấn đề gì, nhưng anh phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

Anh ta phấn khích trả lời:

“Hi Hi, em nói gì tôi cũng đồng ý.”

“Vậy thì công khai lý do khiến chúng ta chia tay ngày trước đi. Nói cho mọi người biết, anh đã làm gì với tôi.”

Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng. Một lúc lâu sau, anh ta mới nói:

“Em biết làm vậy sẽ hủy hoại hết mọi thứ của anh, em cũng biết anh đi đến được ngày hôm nay khó khăn thế nào mà, Hi Hi.”

“Hi Hi, ngày đó là anh sai. Anh đã hối hận suốt bao nhiêu năm, đã tự trách bao nhiêu năm, như vậy vẫn chưa đủ sao?”

“Anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để bù đắp cho em, tin anh đi, được không?”

“Lục Vân Khởi.”

Tôi cố nén cơn đau từ ngực, nghẹn ngào hỏi anh ta:

“Những gì anh nói công khai hôm lễ ra mắt chỉ là giả dối đúng không?”

“Anh nói vì tôi mà không ngại hủy hoại hình tượng, không ngại rời khỏi giới giải trí, tất cả chỉ là lợi dụng tôi để xây dựng hình tượng si tình của anh, đúng không?”

Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.

Tôi cười tự giễu, giọng điệu trở lại bình tĩnh:

“Anh không cần trả lời nữa, tôi đã biết câu trả lời rồi.”

“Lục Vân Khởi, việc quen biết anh là điều khiến tôi cảm thấy nhục nhã, càng nhục nhã hơn khi tôi đã từng cứu anh, giúp anh, yêu anh.”

“Tạm biệt, cả đời này đừng gặp lại nữa.”

Cúp máy xong, tôi đưa số của anh ta vào danh sách đen, rồi hít sâu một hơi, bắt đầu chỉnh sửa lại toàn bộ những gì đã xảy ra giữa tôi và Lục Vân Khởi thành một bài viết và đăng lên mạng.

Anh ta có bị sụp đổ hình tượng hay rời khỏi giới giải trí hay không, tôi không quan tâm. Nhưng việc lợi dụng tôi để xây dựng hình tượng, đừng hòng.

Sau khi bài viết được đăng, rất nhanh anh ta đã trở thành tâm điểm của cơn bão dư luận.

Điều bất ngờ là, Thẩm Vũ Bạch cũng tham gia vào trận chiến này.

Anh ta không chỉ tìm ra những nhân chứng có mặt hôm đó mà còn lục lại được vài đoạn video và ảnh mờ.

Dù đã nhiều năm trôi qua, việc đưa Lục Vân Khởi ra tòa gặp nhiều khó khăn, nhưng hủy hoại hình ảnh của anh ta trong mắt công chúng là đủ rồi.

Sau đó, anh ta đã tìm gặp tôi rất nhiều lần, thật giả lẫn lộn, tôi không thể phân biệt được.

Tôi chỉ biết rằng, ngày nào đó tôi còn sống, tôi đều không muốn gặp lại anh ta, cũng không muốn nghe bất cứ điều gì về anh ta.

15

Thẩm Vũ Bạch đã nói là làm, hoàn toàn cắt đứt mọi quan hệ với Lâm Du Mộng.

Đứa con của Lâm Du Mộng đúng là không phải của anh ta. Anh ta đã biết từ trước rồi. Chỉ là lúc đó anh ta lầm tưởng mình yêu cô ta, có thể chấp nhận tất cả, cho đến khi nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, anh ta chuyển từ yêu thành hận và bắt đầu nhớ đến những điều tốt đẹp của tôi.

Nhưng tôi đã không còn quan tâm từ lâu.

Mỗi khi anh ta đến xin lỗi, cầu xin tôi quay lại, tôi đều nói với anh ta:

“Nếu anh thật sự cảm thấy áy náy, thì chuyển cho tôi ít tiền đi, nhớ ghi rõ là quà tặng nhé.”

Anh ta thực sự làm theo.

Cứ thế, tôi cầm 50 triệu mà anh ta đưa trước đó, cộng thêm những khoản chuyển thêm sau này, cùng cô bạn thân Tần Vũ đi du lịch vòng quanh thế giới.

Còn về Lâm Du Mộng, cuối cùng tôi không đưa cô ta ra tòa, mà chọn cách hòa giải.

Vì tôi không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với những người này nữa, chỉ muốn họ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi, như thể chưa từng tồn tại.

Tất nhiên, cũng bởi vì số tiền bồi thường của Lâm Du Mộng đủ nhiều.

Thấy đấy, cuối cùng tôi vẫn yêu tiền hơn.

Cuối cùng, tôi sống như một người tầm thường. Tầm thường đến mức chỉ yêu sự giàu sang phú quý, không cầu chút tình cảm chân thành nào.

Càng đi xa, gặp càng nhiều người và phong cảnh, tôi càng nhận ra đàn ông không quan trọng, tình yêu cũng không quan trọng, điều quan trọng là có tiền.

Cảm giác sung sướng khi có tiền, ai có thì người đó biết.

Cuộc đời phía trước vẫn còn rất dài. Tôi chỉ hy vọng rằng, mình sẽ không phải chịu khổ vì tình yêu nữa, cũng không cần phải cố gắng chứng minh bất cứ điều gì.

Người khác làm tổn thương bạn, lợi dụng bạn, đó không phải lỗi của bạn. Chỉ là vì họ đúng lúc là kẻ khốn nạn mà thôi.

Và bạn xứng đáng có được mọi điều tốt đẹp hơn.