17

Khi Giang Thần rụt rè thò đầu ra từ phòng ngủ, tôi đang đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh nghĩ tôi giận nên thật sự bước đến trước mặt, quỳ xuống để tôi “đánh cho hả giận.”

Tôi giật mình, lùi lại ba bước.

Chiếc áo sơ mi đen trên người anh không biết đã được mở đến cúc thứ ba từ khi nào, để lộ phần cơ bắp rắn chắc.

Tôi vẫn bình tĩnh hít thở đều, nhìn trái nhìn phải.

“Không có roi sao?”

Rõ ràng, đây là câu trả lời nằm ngoài dự đoán của Giang Thần. Anh làm ra vẻ kinh ngạc, tay nắm chặt cổ áo, giọng hơi run rẩy:

“Em… còn có sở thích này à?”

Tôi chỉ nhún vai, không trả lời.

Tôi biết anh lo rằng tôi sẽ giận, và cũng hiểu lý do vì sao anh lại không bàn bạc mà tự đăng bài thứ tư.

Giang Thần không giống với đám bạn ăn chơi của Hạ Du.

Anh có khí chất cao quý, luôn hành xử thận trọng, giữ hình ảnh để tránh làm ảnh hưởng không tốt đến công ty.

Dù sao thì tương lai anh sẽ tiếp quản sản nghiệp gia đình. Nhưng lần này, anh đã tự công khai danh tính, chủ động lao vào vũng nước đục này chỉ để chia sẻ một phần mũi nhọn dư luận cùng tôi.

Từ diễn đàn trường đến hot search, cho đến nay, toàn bộ thông tin cá nhân của tôi đã bị xới tung. Còn Hạ Du chỉ bị công khai tên và ảnh. Riêng Giang Thần, từ đầu đến cuối vẫn luôn ẩn danh.

Có lẽ anh cảm thấy điều đó không công bằng với tôi.

“Xin lỗi vì đã để em rơi vào rắc rối.”

Giang Thần mím môi, vẻ mặt đầy áy náy.

Anh không biết rằng nhiều thông tin cá nhân trên mạng về tôi đều là giả.
Nhưng tôi cũng không định giải thích.

Tôi mỉm cười gật đầu:

“Anh đúng là nên xin lỗi. Nhưng đừng chỉ xin lỗi bằng lời, hãy thể hiện bằng hành động đi.”

18

Khi cảnh sát tìm đến Hạ Du, anh ta đã mượn điện thoại để gọi xin lỗi tôi, mong tôi đừng làm lớn chuyện. Tôi từ chối thẳng thừng.

Thực ra, ngay khi bài đăng nổ ra, tôi đã liên lạc với Hạ Du, muốn cho anh ta một cơ hội.

Tôi bảo, nếu anh ta xóa bài và công khai xin lỗi, tôi sẽ bỏ qua. Nhưng tiếc là anh ta kiên quyết không thừa nhận.

Trong thời đại dữ liệu lớn này, lần theo địa chỉ IP đăng bài không hề khó. Trên mạng đâu đâu cũng có dấu vết để lại.

Vì vậy, tôi cảm thấy Hạ Du quả thật đã làm mất mặt dân chuyên.

Việc anh ta bị nhà trường xử phạt, bị cư dân mạng chỉ trích, bị bạn học xua đuổi, thậm chí còn ảnh hưởng đến công ty gia đình — tất cả đều là hậu quả anh ta tự chuốc lấy.

Thế giới này chẳng có bức tường nào không lọt gió. Đặc biệt là với những người đã hoặc đang có ý định làm điều xấu, nên nhớ điều này.

19

Ngày tháng trôi qua bình lặng. Tôi vẫn đi học, vẫn làm thêm như thường lệ, thỉnh thoảng cùng Giang Thần đi ăn.

Sau khi bị tôi từ chối vài lần, Giang Thần bắt đầu giở chiêu trò.

Khi tôi chuyển đến nhà mới, anh cũng chuyển đến ngay đối diện, lấy lý do là để bảo vệ sự an toàn của tôi.
Thế nhưng mỗi ngày anh đều tìm cớ ở lỳ trong nhà tôi không chịu về.

“Này, mạng nhà tôi không tốt, qua nhà em xử lý công việc chút.”

“Quên mật khẩu cửa phòng rồi, đành ngủ nhờ trên sofa nhà em một đêm vậy.”

“Phòng tôi cúp điện, sinh hoạt bất tiện.”

“Dạo này hay có sấm, tôi sợ lắm, sợ từ nhỏ cơ.”

“…”

Ban đầu, anh còn cởi trần đi lại trong phòng. Sau đó, ngay cả quần dài cũng biến mất, chỉ mặc mỗi quần short nóng bỏng rồi tập thể dục ngay trong phòng khách nhà tôi.

Giang Thần biện bạch:

“Tôi thật sự xem đây là nhà của mình rồi, ở nhà tôi cũng thế này mà.”

Thật lòng mà nói, tôi thực sự phải kiềm chế để khỏi bật cười hay lộ ra cảm xúc không kiềm chế nào, tránh Giang Thần đắc ý.

Với chiều cao 1m88 và thân hình vạm vỡ, cơ bắp săn chắc, bờ vai rộng, eo thon và vòng ba rắn rỏi, tôi nhiều lần phải lén lau nước mắt vì… không chống đỡ nổi sức hấp dẫn này.

Nhưng tôi cũng muốn trêu chọc anh một chút. Dù sao, càng dễ đạt được càng dễ bị xem thường mà.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định lấy gậy ông đập lưng ông.

Thế là tôi cũng ăn mặc mát mẻ tương tự, nhưng để anh chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào. Nếu anh thắc mắc, tôi sẽ nói là “đang đến kỳ” hoặc do “rối loạn nội tiết vì bị làm phiền” rồi bảo:

“Anh chuyển về nhà ở chắc tôi sẽ khỏe lại thôi.”

Giang Thần trưng vẻ mặt thất vọng, nhíu mày rồi nghiến răng, lấy một tấm chăn phủ kín người tôi:

“Đến kỳ cơ thể dễ tổn thương, đừng để cảm lạnh.”

Kể từ khi anh dọn vào, ban ngày ồn ào náo nhiệt, đến nửa đêm lại có tiếng động lén lút trong nhà. Không cần mở mắt tôi cũng biết là anh đang bò từ sofa sang giường tôi.

Đến lần thứ mười tôi đá anh xuống giường, Giang Thần giận dỗi giật luôn hai chiếc gối rồi quay về chiếc sofa của anh.

Tôi vừa giận vừa buồn cười.

Hôm sau, khi tan học về, Giang Thần không chạy đến đón tôi như mọi khi, cũng không có vẻ mặt u buồn lảng vảng quanh tôi.

Đi vào phòng khách, tôi thấy anh cuộn mình trên sofa, xung quanh là vài chai rượu trống không.

Tôi khẽ gọi anh. Anh nhìn tôi với ánh mắt mơ màng, má ửng đỏ lạ lùng.
Nằm đó không buồn ngồi dậy, anh chỉ giơ hai tay ra như muốn được ôm:

“Cuối cùng em cũng về.”

20

“Sao lại uống nhiều rượu thế này? Có ngồi dậy được không? Nằm ở đây không thoải mái, vào giường ngủ đi.”

Nhìn Giang Thần với dáng vẻ tội nghiệp kia, tôi bỗng cảm thấy hơi áy náy.

Anh lắc đầu, hơi nhổm dậy ôm chặt lấy tôi.

“Không, anh biết em không thích anh lên giường ngủ, anh nằm đây cũng ổn mà.”

Giang Thần lao vào người tôi, đầu anh vừa khéo vùi vào khoảng trống giữa hai bờ ngực tôi.

“Chu Ninh, em có phải là ghét anh không? Mỗi ngày đều đuổi anh đi, đến tư cách giúp em giải quyết nhu cầu anh cũng không có sao?”

Anh nói bằng giọng nghẹn ngào, tiếng nấc nhỏ đứt quãng.

“Anh thật sự rất thích em. Thật sự không thể cho anh một cơ hội sao? Em muốn gì anh cũng đồng ý.”

Anh ôm chặt đến mức tôi không thể thoát ra. Trong cơn bối rối, tôi bất ngờ dùng chân khẽ cọ lên chỗ đang nhô lên đó.

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, khóe mắt còn ánh lên những giọt nước mắt lấp lánh.

Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng ngăn miệng anh bằng một nụ hôn:

“Đừng khóc nữa, em đồng ý với anh, được không?”

Dù sao thì mai anh tỉnh rượu, tôi chỉ cần nhất quyết không thừa nhận là được.

Giây tiếp theo, Giang Thần liền bế thốc tôi lên, đặt xuống giường. Những nụ hôn dày đặc rơi xuống cơ thể tôi.

Tôi bị anh làm cho kiệt sức, vừa xấu hổ vừa tức giận, cắn vào vai anh đầy bất mãn.

“Anh không phải say rồi sao?”

Giang Thần thở hổn hển:

“Giờ tỉnh rồi.”

“Vậy khi nãy ở phòng khách…”

“Chỉ là hơi khó thở thôi.”

Trong ánh trăng, những dấu vết đỏ ửng hiện lên rõ rệt. Con thuyền lạc trong sương mù cuối cùng cũng tiến vào khe núi chật hẹp, khuấy động mặt hồ đã ngủ yên từ lâu.

Đêm nay, cuối cùng cũng có một giấc ngủ ngon.

Hết